Cái này bàn nhiều rồi, quả thực bán hàng đa cấp (Multi level marketing) là ko xấu, chỉ khi về VN bị biến tướng thành mô hình kim tự tháp -> xấu.
Có thể tham khảo thêm tại đây
http://vi.wikipedia.org/wiki/Bán_hàng_đa_cấp,
http://en.wikipedia.org/wiki/Multi_level_marketingCâu chuyện 1:Trích dẫn:
Một công ty nọ muốn tuyển người bán hàng giỏi đã trao cho mỗi người trong hàng trăm ứng viên, 100 chiếc lược và đề nghị họ đến các chùa để bán. Cái oái oăm là ở chùa sư đã xuống tóc, làm gì có nhu cầu sử dụng lược. Mà không có nhu cầu thì sao bán được hàng. Hàng trăm người đã ra đi nhưng hầu hết bó tay.
Tuy thế có 3 người bán được hàng. Người thứ nhất mang lược đến chùa vừa chào hàng đã bị các vị sư mắng là diễu cợt họ. Nhưng anh này vẫn cắn răng chịu đứng cầu xin họ mua lược. Cuối cùng, một vị sư thương tình mua giùm một chiếc lược. Người thứ hai, sau khi đi vòng quanh một ngôi chùa trên núi, tóc bị gió thổi tung xác xơ, anh ta xin gặp sư trụ trì.
Được gặp, anh ta chắp tay niệm "nam mô" và thưa rằng: Trên núi cao gió thổi mạnh, các thiện nam tín nữ đến đây dâng hương mà tóc tai rối bù, e không thành kính trước cửa Phật. Xin nhà chùa chuẩn bị một vài chiếc lược để trước lúc dâng hương các phật tử chải tóc cho gọn gàng, không bù rối. Nghe anh ta nói có lý, sư trụ trì đồng ý mua lược. Nhà chùa có 10 lư hương nên mua 10 chiếc lược cho anh ta. Còn người thứ 3, anh ta đến thẳng ngôi chùa lớn nhất vùng quanh năm hương khói nghi ngút.
Anh xin gặp thượng tọa trụ trì mà thưa rằng: "Bạch thầy, chùa ta lớn nhất vùng, ngày nào cũng có hàng trăm tín đồ đến thắp hương. Phàm là người dâng hương, ai cũng có tấm lòng thành cúng quả. Chùa lớn như chùa ta, thiết tưởng cũng nên có chút tặng phẩm khuyến khích người làm việc thiện. Con có mang theo ít lược của công ty. Thầy có thư pháp hơn người, xin viết lên lược 3 chữ "Lược tích thiện" làm tặng phẩm. Món quà này thật nhiều ý nghĩa". Nhà chùa nghe ra, cũng hứng thú và mua liền 100 chiếc lược làm quà.
Như vậy, trong 3 người bán lược cho sư, công ty đánh giá họ thế nào?
Người thứ nhất thuộc mẫu bán hàng cổ điển, cần cù nhẫn nại và kiên trì. Người thứ hai có năng lực quan sát, suy đoán sự việc, dám nghĩ dám làm. Còn người thứ ba, anh ta nghiên cứu phân tích kỹ nhu cầu và tâm lý của đám đông, có ý tưởng tốt, lại có giải pháp cụ thể nên đã mở ra một thị trường tốt cho sản phẩm. Đây xứng đáng là người bán hàng giỏi của công ty. Anh ta đã được tuyển mộ làm phụ trách bán hàng.
Nhờ có Lược tích thiện làm quà tặng mà một đồn mười, mười đồn trăm, dân chúng đổ về đây dâng hương rất đông, danh tiếng chùa càng lừng lẫy và phương trượng chùa đã ký hợp đồng mua hàng nghìn chiếc lược của công ty. Rõ ràng, ở một nơi tưởng như không có nhu cầu, nếu chịu khó quan sát, phân tích các mối quan hệ, sẽ có thể phát hiện nhu cầu hoặc tìm cách kích cầu để bán hàng.
Câu chuyện 2:Trích dẫn:
Trong Tam @ Quốc, Thành Quân Ức đã đưa câu chuyện về việc Đổng Trác, sau khi nắm quyền lãnh đạo công ty Kì Diệu, một công ty nhà nước, chuyển thành công ty TNHH, là công ty riêng của Đổng Trác. Đổng Trác đã đưa ra thử thách khi tuyển nhân viên, hãy bán những chiếc lược thông minh kỳ diệu, có tính năng kích thích tóc phát triển, tốt cho trí não và sức khỏe. Giá chiếc lược 2.880 quan/cái, nhưng chỉ bán 880 quan. Ai bán được nhiều sẽ được tuyển với mức lương khởi điểm 16.000 quan và còn thưởng theo doanh số bán hàng.
Cả Lưu Bị, Trương Phi, Quan Vũ đều qua được vòng sơ tuyển ACB, tức là quyết đoán (Assertive), đẹp (Beautiful), và sáng tạo (Creative). Thử thách thực tế là một tháng bán 100 cái lược, ai vượt qua thì được hưởng mức lương trên. Mọi người đều cho rằng khó quá. Đổng Trác minh chứng mình đã từng bán 1.000 cái lược cho sư, người vốn không còn tóc, chỉ với một chiêu, “dụ” sư mua lược để tặng người đến chùa với 3 chữ khắc vào “lược tích thiện”. Như vậy, để bán hàng cần phải có hai chiêu, tình huống nào khách hàng sẽ mua sản phẩm và cần biết cách dắt mũi khách hàng.
Trương Phi đề nghị ba anh em nên theo lời khuyên của bạn gái Trương Phi, tự bỏ tiền mua quách 100 cái lược, với mức lương trên, chỉ sau 6 tháng là hoàn vốn. Lưu Bị không chấp nhận vì làm người tốt phải quang minh chính đại. Trong khi đó, Lã Bố được tuyển dụng nhờ bán được 999 chiếc lược. Vì sao chỉ có 999 chiếc, bởi Đổng Trác đã bán được 1.000 chiếc. Lã Bố hé lộ bí mật, Đổng Trác lấy lương 16.000 quan ra nhử thì Lã Bố cũng làm y cách đó, kiếm một bọn tiếp thị để nhử mồi.
Phương thức bán hàng truyền tiêu ra đời là vậy. Nó giúp công ty Kì Diệu phát triển thành Tập đoàn Kinh Đô. Trong mấy trăm triệu doanh thu hàng năm của công ty, có đến 90% là tiền túi của nhân viên tiếp thị. Phương thức này sau được cải tiến phát triển thành loại hình nhượng quyền… Tuy nhiên, tác giả Thành Quân Ức bàn rằng, đây là câu chuyện dối lừa, khuyến khích người ta kinh doanh dối lừa. Và ông có lời khuyên rằng, bạn nên lập nghiệp một cách đàng hoàng, đó là điều kiện tất yếu của một nhà quản lý thành công.
Câu chuyện 3:Trích dẫn:
Ông Triệu Thiên Ấn, nghĩ ra ý tưởng bán lược cho sư và thành lập Cty TNHH Thiên Ấn. Ông cho đăng báo tuyển nhân viên bán hàng, lời mời rất hấp dẫn: “Tuyển nhân viên bán hàng, lương 300 USD/tháng, không đòi hỏi trình độ học vấn, chỉ đòi hỏi sự nhiệt tình”. Đất nước đang thời mở cửa, sinh viên tốt nghiệp đại học thất nghiệp nhiều vô kể, vì thế Cty Thiên Ấn ngày nào cũng nườm nượp người đến nộp hồ sơ xin việc.
Ông Thiên Ấn mở lớp bồi dưỡng nghiệp vụ bán hàng cấp tốc. Ông thuyết trình rất hăng hái:
- Sản phẩm mà tôi muốn các bạn chào bán là một loại Lược chải đầu làm bằng gỗ. Đấy là loại gỗ cực qúy hiếm, chỉ có ở Mexico. Từ thế kỷ thứ 16-17, loại gỗ này được dùng để làm báng súng côn và chuôi dao găm cho các nhà quý tộc. Thật lạ lùng là khi sử dụng loại dao súng này để đi săn thì hiệu suất rất cao, bắn là trúng, phóng dao găm là con thú chết, do đó người ta gọi chúng là dao súng thiêng. Sau này các nhà khoa học phát hiện ra rằng loại gỗ làm báng súng và chuôi dao có một chất đặc biệt, khi ta cầm nắm nó, các nơron thần kinh được kích hoạt mạnh mẽ làm cho người ta rất thông minh. Vì thế, các kỹ sư của Cty chúng tôi đã sáng chế ra chiếc lược Tuệ Thông. Trong giới Phật giáo người ta hướng tới tam thông: Thần Thông – Ngôn Thông – Tuệ Thông. Trong tam thông thì Thần Thông (võ nghệ, phù phép) là thấp nhất. Thường ngày, ta thường thấy các lạt ma ở Tây Tạng dùng phép kinh không bay vèo vèo từ đỉnh núi này qua đỉnh núi khác hoặc các sư sãi ở Thiếu Lâm Tự võ nghệ rất cao cường, một mình có thể địch muôn người thì chúng ta sửng sốt lắm. Nhưng giới Phật giáo xem đó là chuyện rất bình thường. Bậc cao hơn là Ngôn Thông, dùng lời nói làm cho cả tỷ người giác ngộ những điều khó hiểu nhất. Việc này quả thật không dễ. Chỉ mỗi việc sinh đẻ có kế hoạch thôi chúng ta nói ra rả suất mấy chục năm nay mà vẫn còn nhiều người chưa thông. Vậy Ngôn Thông cao hơn Thần Thông. Tôi ngồi với Hòa Thượng Thích Thiên Hoạt, xem Hòa Thượng biểu diễn Thần Thông. Ông ngồi xếp bằng, tư thế kiết già, dùng đôi mắt, lần lượt tắt hết 108 ngọn nến ở trong chùa, sau đó lại bằng lửa mắt Hòa Thượng thắp lại đủ 108 ngọn nến. Tôi bái lạy Hòa Thượng nói “Phục lắm! Phục lắm!”. Hòa Thượng nói với tôi việc đó dễ nhưng nói để tín chủ hiểu được triết lý của đạo Phật thì khó lắm.
Tuệ Thông cao hơn cả. Phải tu luyện thế nào đó để cái gì cũng biết. Các Hòa Thượng ngồi lần tràng hạt là họ đang lục tìm những bí mật của thời gian. Họ tìm về quá khứ. Họ tìm hiện tại. Họ tìm những bí mật của thì tương lai. Tôi nhờ Hòa Thượng Thích Thiên Hoạt lần về quá khứ của tôi, ông lần 3 hạt và nói: “Cụ nội anh dạy học. Ông nội anh dạy học. Bố anh cũng dạy học”. Quả đúng như vậy. Tôi lại hỏi: “Thưa cụ! Còn con thì làm gì”? Hòa Thượng trả lời: “Anh làm kinh doanh”. Tôi lại hỏi: “Xin Hòa Thượng nói cho con nghe về tương lai”. Cụ nói: “Mùa thu năm sau anh có đại tang. Mùa thu năm sau nữa anh có nhà mới. Bốn năm sau, anh thay đổi hoàn toàn về thân phận”. Đúng là mùa thu năm sau mẹ tôi mất và mùa thu năm sau nữa nhờ trúng một thương vụ, tôi mua đất xây được biệt thự. Còn bây giờ thì tôi đang ngồi với các bạn ở đây, tức là đầu năm thứ hai của giai đoạn bốn năm mà Hòa Thượng nói là tôi thay đổi hoàn toàn về thân phận. Biết được quá khứ, hiện tại, tương lai là Tuệ Thông nhưng là cực khó. Vậy Tuệ Thông là bậc cao nhất của nhà chùa. Nhớ ơn Hòa Thượng, tôi cùng các kỹ sư sáng chế ra chiếc lược gỗ Tuệ Thông, dùng lược này chải đầu thì minh mẫn lắm. Vì thế đối tượng khách hàng mà Cty hướng tới là giới sư sãi. Mỗi chiếc lược đắt nhất là gỗ vì phải nhập từ Mexico nên giá thành hơi cao, nhưng Cty đang mở chiến dịch khuyến mãi nên chúng tôi quyết định giảm giá bán xuống dưới giá thành. Giá thành một chiếc lược là 2,8 USD, Cty bán khuyến mãi 2 USD. Nhiệm vụ của các bạn là mỗi tháng bán 100 chiếc lược. Ai bán đủ số thì được ký hợp đồng lao động ngay, lương 300 USD /1tháng, chưa kể các khoản tiền thưởng. Nhưng các bạn nên nhớ rằng loại lược này chỉ bán được cho nhà chùa thôi vì không ai bỏ ra 2 USD để mua một chiếc lược cả.
Cả lớp hớn hở lên đường mỗi người mang theo 100 chiếc lược Tuệ Thông. Ba hôm sau cô Trương Thị Vân hớt hải chạy về văn phòng Cty kể rằng: “Em lên Thiếu Lâm Tự định bán lược cho sư nhưng vừa giơ lược ra đã bị người nhà chùa quát mắng thậm tệ. Nếu em không nhanh chân thì chỉ một chưởng là toi đời. Họ giận dữ vì cho rằng em chế nhạo họ”. Nhưng chiều hôm đó cô Lý Lâm Tụê lại về văn phòng hớn hở khoe rằng đã bán hết 100 chiếc lược. Lâm Tuệ nói rằng: “Em thuyết phục nhà sư trụ trì ở chùa rằng triết lý nhà Phật khó hiểu lắm, muốn các tín đồ hiểu được, nhà chùa nên mua lược này để phát cho họ mỗi người một cái, thế là họ mua ngay”. Lâm Tuệ được ký hợp đồng ngay tức khắc. Rồi nhiều người khác cũng bán được lược cho sư. Thật ra bí quyết rất đơn giản. Họ bỏ ra 200 USD để mua 100 chiếc lược của ông Thiên Ấn và được nhận 300 USD tiền lương. Nhưng điều nguy hiểm nhất là từng nhân viên bán hàng của Cty lại mang số lược đó đi dụ dỗ những người khác cũng với mức lương 300 USD. Kết quả là Cty Thiên Ấn có cả mạng lưới hàng nghìn người đi bán lược cho sư. Thực chất là người nọ lừa người kia. Ông Thiên Ấn giàu lên nhanh chóng nhưng 3 năm sau thì ông bị bắt giam vì tội lừa đảo. Các nhà khoa học chứng minh rằng lược của Cty Thiên Ấn làm bằng gỗ thường chỉ để chải tóc chứ không kích hoạt nơron thần kinh. Thế là ông Thiên Ấn thay đổi hoàn toàn về thân phận. Đó là ý tưởng kinh doanh của một gã lưu manh và kết cục của kẻ lưu manh là vào nhà tù.